Một vụ án oan phải xét xử nhiều lần mà cuối cùng phải thi hành án tử hình thì chỉ có lệnh từ cấp cao nhất đưa xuống mà thôi.
Để tiếp nối chương trình hôm nay qua tiết mục Đất Nước Đứng Lên, mời quý thính giả đài ĐLSN theo dõi bài viết:" Ai là kẻ sát nhân Lê văn Mạnh?" của Đặng Đình Mạnh qua sự trình bày của Khánh Ngọc.
Đặng Đình Mạnh.Sau 8 năm yên ắng, đột nhiên, vụ án oan Lê Văn Mạnh trở lại
gây xôn xao dư luận vào ngày 18/09/2023 bằng văn bản Thông báo về việc thi hành
án tử hình số 26/TB-HĐTHATH, do bà Nguyễn Thị N., Chánh Án Tòa án Nhân dân tỉnh
Thanh Hóa ký, gởi cho gia đình Lê Văn Mạnh.
Chỉ 4 ngày sau, mặc cho công luận, luật sư, cơ quan ngoại
giao nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế lên tiếng, Hội đồng thi hành án tử hình
tỉnh Thanh Hóa mang tử tù oan Lê Văn Mạnh ra hành hình bằng biện pháp tiêm
thuốc độc vào lúc 8 giờ 45 phút sáng ngày 22/09/2023 vừa qua.
Theo đó, một số bạn đã nêu ý kiến chỉ trích bà Nguyễn Thị
N., Chánh Án Tòa án Nhân dân tỉnh Thanh Hóa, người ký văn bản Thông báo về việc
thi hành án tử hình số 26/TB-HĐTHATH, vì cho rằng bà phải chịu trách nhiệm về
việc tử hình tử tù oan.
Tôi e rằng các bạn đó đã chỉ trích nhầm người chịu trách
nhiệm. Vì lẽ, với tầm vóc một vụ án oan đến mức độ đã phải xét xử 7 lần qua 7
phiên tòa. Trong đó, có kháng nghị của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao nhận định
gần như phủ nhận vụ án, như: “chưa có cơ sở vững chắc để kết luận Lê Văn
Mạnh phạm tội Giết người, Hiếp dâm trẻ em”, thì vụ án đã hoàn toàn nằm
ngoài thẩm quyền quyết định của các cơ quan tư pháp tỉnh Thanh Hóa, mà lúc này,
thẩm quyền quyết định thuộc về các cơ quan trung ương.
Chứng minh điều này khá đơn giản. Nếu đọc kỹ văn bản Thông
báo về việc thi hành án tử hình số 26/TB-HĐTHATH công chúng sẽ dễ nhận ra vấn
đề này. Tại phần nêu các căn cứ của văn bản, thì hầu hết là các văn bản có từ
thời điểm trước năm 2015 và đến năm 2015, là thời điểm tạm ngưng thi hành án tử
hình. Tuy nhiên, tại gạch đầu dòng thứ 3 có nêu căn cứ vào Công văn số
189/TANDTC-V1, ngày 11/08/2023 của Tòa án Nhân dân Tối cao. Chính Công văn số
189, ngày 11/08/2023 của Tòa án Nhân dân Tối cao mới là văn bản chỉ đạo giết
người dưới danh nghĩa tử hình.
Tôi nói ra nơi chỉ đạo, các bạn tiếp tục đoán ra người chỉ
đạo nhé? Và đó mới đích thị là kẻ “sát nhân”. Lúc này, hắn đang mỉm cười đắc
thắng vì ý nguyện của công chúng đối với hắn, hóa ra chả là “cái đinh” gì sất.
Tôi đã từng nghe “Tử hình sạch đám kêu oan, thì sẽ không còn
án oan nữa!!!” cứ nghĩ là câu đùa quá trớn. Hóa ra, nó là chủ trương. Cho nên,
sau khi giết Lê Văn Mạnh như một phép thử, mà công chúng vẫn bàng quan, thì sẽ
đến lượt Nguyễn Văn Chưởng, Hồ Duy Hải…
Như thế, với vụ Lê Văn Mạnh, tỉnh Thanh Hóa chỉ còn thẩm
quyền là người thừa hành lệnh để “bấm nút” tiêm thuốc độc vào người tử tù theo
quyết định từ “trển” mà thôi.
Như thường lệ, không ai trách đao phủ thủ mà lại miễn trách
cho kẻ ra lệnh bao giờ?
No comments:
Post a Comment