Loading...

Monday, June 27, 2016

Chế độ chính trị và môi sinh

Thứ Năm, 23.06.2016
Trong thế kỷ 21, một chế độ chính trị không biết chăm sóc cho môi trường sống của người dân là một chế độ vô trách nhiệm di hại cho các thế hệ mai sau. Mời quý thính giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Huỳnh Ngọc Tuấn với tựa đề: "Chế độ chính trị và môi sinh" sẽ được Song Thập trình bày để kết thúc chương trình phát thanh tối hôm nay.
Thoạt nhìn chế độ chính trị của một quốc gia và môi trường sống là biệt lập, không có liên hệ gì với nhau, nhưng thực ra chế độ chính trị và môi trường sống có liên hệ hỗ tương một cách khá kỳ lạ.Nhìn trên bản đồ thế giới các nước Tự do - Dân chủ luôn có môi trường sống tốt hơn rất nhiều so với các chế độ độc tài chuyên chế. Trung cộng ngày hôm nay là một "bệnh nhân" với nhiều căn bệnh nan y.
Trong đó ô nhiễm môi trường là một căn bệnh trầm trọng nhất sau căn bệnh bất bình đẳng xã hội có thể dẫn đến bạo loạn khi thời cơ đến làm sụp đổ chế độ độc tài, độc ác nhất hành tinh. Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam là một mô hình thu nhỏ của người đàn anh Trung cộng.
Tăng trưởng kinh tế theo kiểu "mì ăn liền" đã để lại một hậu quả về môi sinh trầm trọng mà bản thân năng lực nền kinh tế của Việt nam không giải quyết nổi. Nếu ở Bắc Kinh khói bụi có thể làm mờ đi sự hào nhoáng của nó trong con mắt của thế giới và của chính người dân Trung cộng, thì môi trường tại Hà nội cũng "kinh hoàng" không kém. Hà nội với những ao hồ đẹp nên thơ một thời hoàng kim, đẹp đến mức khó tả trong âm nhạc, thơ ca và hội họa một thời như hồ Hoàn Kiếm, hồ Trúc Bạch và đặc biệt là hồ Tây...
Hồ Tây rất rộng, từ bên này nhìn sang bờ bên kia mờ mờ trong những ngày mùa đông sương giá, có cảm tường xa vời vợi. Hồ Tây tuyệt đẹp nếu môi trường ở đây không làm nản lòng bất cứ ai một lần đứng bên bờ hồ trong ráng chiều rực rỡ! Nhưng hồ Tây ngày hôm nay là một ổ vi trùng với khối nước đục lờ nhờ, đặc quánh vì nước thải, vì rác, vì xác động vật nổi lềnh bềnh. Mùi hôi thối xông lên nồng nặc những mãng rêu xanh, vàng đóng kín mặt hồ. Và người dân Hà nội như đã "lờn" với thực trạng kinh khủng đó, họ bình thản bước đi trong cái mùi xú uế vây quanh, ám vào mũi và quần áo.
Không khí ở Hà nội và cả miền Bắc Việt nam thuộc dạng ô nhiễm nhất nước. Ai một lần ra Hà nội bằng tàu hỏa, nếu "lỡ dại" mở cửa để đón không khí trong lành thì khi đến Hà nội họ sẽ không nhìn ra được mình trong gương... một khuôn mặt đen đủi, lạ hoắc vì khói bụi! Còn Saigon, "hòn ngọc Viễn Đông" của một thời vang bóng cũng đã là quá khứ. Saigon ngày hôm nay bừa bộn, hổn tạp và nhếch nhác về quy hoạch và kiến trúc bởi nạn đầu cơ bất động sản của nhà cầm quyền CSVN biến đất ở đây thành vàng, cho nên để mua được một miếng đất đã ngốn hết ngân sách của một công ty, một gia đình và vì vậy một cách để đối phó là xây dựng vá víu cho qua miễn sao có mái nhà để ở, có một cơ ngơi làm việc. Và cũng vì quy hoạch, kiến trúc lộn xộn không có tầm nhìn xa, đã biến Saigon thành sông sau những cơn mưa lớn mùa hè. Nước từ công rãnh tràn lên đường, vào nhà dân mang theo đó tất cả những thứ bẩn thỉu khủng khiếp.
Việt Nam ngày hôm nay với những dòng sông lớn sông nhỏ đẹp nên thơ đã chết, chỉ còn lại những dòng nước tù đọng, đen ngòm, cá chết hàng loạt trôi nổi đầy mặt nước làm cho môi trường ô nhiễm thêm. Vì tăng trưởng theo kiểu "mì ăn liền" nên dân số Saigon tăng lên một cách chóng mặt, đẩy giá sinh hoạt lên cao ngất ngưỡng. Những khu ổ chuột cũng mọc lên như nấm và từ những khu ổ chuột này người dân lại xả ra môi trường chung quanh những chất bẩn như phân người, phân súc vật, bao nilon, xác chết của động vật... Những con kênh ở Saigon, những con đường trong những khu dân cư nghèo tràn ngập rác, mùi hôi thối nồng nặc vì một hệ thống vệ sinh môi trường què quặt bởi tham nhũng và vô trách nhiệm.
Nhưng quan trọng nhất là ý thức của người dân đặc biệt đáng lo ngại. Người dân Việt nam ngày hôm nay xả rác một cách "vô tư". Họ ném ra môi trường chung quanh bất cứ thứ gì bỏ đi như rác, bao nilon, xác súc vật... họ không thèm bỏ vào thùng rác cho dù thùng rác chỉ nằm cách một tầm tay với. Họ "vô ý thức" và "vô trách nhiệm" đến cùng cực, họ chỉ giữ cho chổ ở của mình tương đối sạch sẽ còn môi trường chung quanh thì mặc kệ vì nó không là của họ không thuộc về họ!? Họ sống trên đất nước của họ, với gia đình, người thân và những thế hệ con cháu họ cũng sẽ tiếp tục sống ở đây, vậy mà họ không hề thiết tha gì đến môi trường sống, thậm chí khái niệm về môi trường sống là một khái niệm xa vời và xa xỉ chỉ để dành cho người giàu!?
Ai cũng có thể "kết án" họ nhưng mấy ai hiểu đợc cái tâm thế của họ đây?
Người dân Việt hiểu rất rõ rằng họ chỉ là thân phận bèo bọt trong một đất nước mà đảng CSVN và gia tộc là những người chủ, họ chỉ là những người sống nhờ trên đất nước này, họ bị bóc lột, bị khinh miệt đến tận cùng, họ bị đối xử như "tá điền" mà địa chủ là đảng CSVN. Hằng năm cứ vào những dịp lễ tết, nhà cầm quyền CSVN rủ lòng "từ bi" hỗ trợ cho họ một chút để gọi là "chiếu cố", hành động này có khác chi hành động bố thí của giới địa chủ ngày xưa? Như vậy đất nước này đâu phải của họ! Họ chỉ là "ông chủ" hờ để đảng CSVN đem ra làm trò che mắt thế giới.
Mỗi lần CSVN tổ chức cái gọi là "bầu cử Quốc hội" thì mấy ông chủ hờ bị lùa đi như vịt đến các phòng phiếu để làm cho xong cái "quyền lợi" bất đắc dĩ!
Người dân Việt cũng thừa hiểu rằng với thân phận con tôm cái tép họ đâu có quyền lực gì để thay đổi cái cần thay đổi. Họ thấy các tập đoàn doanh nghiệp quốc doanh và tư bản nước ngoài cùng tư bản đỏ mặc sức hủy hoại môi trường bằng những hồ chứa nước, những đập thủy điện khổng lồ, nhà máy nhiệt điện, nhà máy phân bón, nhà máy bột ngọt, v.v...
Cho dù họ có ý thức, có cố gắng cũng là vô ích vì không ai có thể ngăn nổi bàn tay của đảng CSVN đang đưa đất nước đến hố thẳm vì sự tham lam và ngu dốt. Người dân Việt bất lực nhìn cả tiền đồ tổ tiên để lại bị phá hoại một cách có hệ thống. Cảm thấy bất lực... người dân Việt trở nên chai lì với mọi việc xảy ra, họ bỏ mặt cho mọi việc đến đâu thì đến. Đâu có gì là khó hiểu khi người Việt lựa chọn một thái độ "bất cần đời" như vậy, vì không ai lại đi bảo vệ giữ gìn cái không thuộc về mình cả! Một chế độ chính trị tốt sẽ tạo nên một môi trường sống tốt và ngược lại một chế độ chính trị xấu sẽ tạo nên một môi trường xấu. Điều này đúng với CSVN – Trung cộng hay bất cứ chế độ độc tài nào.
Một dân tộc không coi đất nước là của mình thì hiểm họa đang treo lơ lững trên đầu đất nước đó.
Huỳnh Ngọc Tuấn

No comments:

Post a Comment