Loading...

Thursday, May 25, 2017

TÔ THÙY YÊN NHỮNG VẦN THƠ VIẾT BẰNG MÁU

ThiCaYêuNước

Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, sinh tại Gia Định, là sĩ quan ngành Chiến Tranh Chính Trị trước 1975. Anh bị tù cộng sản gần 13 năm. Cuối năm 1993, anh qua Hoa Kỳ, định cư tại Minnesota, làm thơ, viết văn, dịch sách, hoạt đông báo chí, xuất bản .
Là một chiến sĩ và một thi sĩ, Tô Thùy Yên đã trải lên thơ những vần điệu và những ý thơ hùng hồn như thác đổ, sắc bén như dao cắt. Có thể nói thơ anh viết bằng máu và nặc mùi sắt thép.

Trước tiên, thơ Tô Thùy Yên đã chuyên chở hình ảnh của quê hương khổ đau với những nỗi bất hạnh chất ngất, như thể địa ngục trần gian:
Ở đây, địa ngục chín tầng sâu,
Cả giống nòi câm lặng gục đầu,
Cắn chết hàm răng, ứa máu mắt,
Chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau.
Giống nòi bị trói trong xiềng xích do nhân tai là bọn cộng sản vô tâm, mà còn bị thiên tai hành hạ với nắng hạn, gió táp, thật bi thương, có khác nào sống trong ngày tận thế:
Xứ khổ, thêm chi mùa thảm khốc.
Than ôi, trời đã bỏ rơi dân !
Nắng kim khí chảy, đá ran nứt,
Gió táp, rừng khô rụm, cát tràn.
Cái chết tru rân giờ nguyệt tận…
Máu bung từ mỗi lỗ chân lông,
Mọi người nghe chính mình kêu rú…
Liệu sáng mai còn ai nữa không
Bi đát nhất là dân Việt đang bị đày đọa trên quê hương như một nhà tù lớn, còn những tinh hoa đất nước bị cộng sản nhốt trong những nhà tù nhỏ, được mệnh danh là trại cải tạo, thật ra là những hộp kiên giam, vắng tiếng người, chỉ có ruồi muỗi giun dế:
Ta khắc khoải chờ nghe
Những tiếng động của người
Tiếng động nào bất kể
Đột phá những trùng vây điếc đặc muỗi râm ran …
Ta nhìn theo
Mấy con thằn lằn uể oải
Lũ dán lào xào
Con nhện bỏ trống lưới giăng …
Ta nhìn lên những giòng chữ trên tường
Viết bằng gạch, bằng than và hình như bằng cả máu …
Từ chốn ngục tù tăm tối, nhà thơ đã hồi tưởng và tiếc nhớ một thời no ấm thanh bình của miền Nam Việt Nam, trước khi bọn cộng sản từ miền Bắc vào xâm lăng với chiêu bài giải phóng:
Còn ở đâu làn nước giếng khơi
Để ta đến uống một hơi dài,
Thỏa cơn khát nhớ như điên dại…
Nước giếng quê nhà mát ngọt thay!
Ở đâu còn ngọn suối thần tiên
Đã chảy đi từ tuổi dịu hiền,
Dàn khúc trường ca xanh bất tận
Còn nghe vang vọng cuối trời quên.
Những vần thơ viết bằng máu và nước mắt của Tô Thùy Yên qủa là bản cáo trạng hùng hồn về tội ác cộng sản, với lý thuyết độc hại phản tiến hóa, với đầu óc ngu xuẫn lạc hậu, mà cứ tưởng là giải phóng con người, cứu vớt địa cầu:
Đám chủ mới y trang xúng xính,
Súng nghênh ngang, tiếng hét phàm phu,
Xua trăm họ, sá chi thân mạng
Lăn địa cầu ra khỏi lối xưa.
Như tên phù thủy già điên loạn
Lịch sử lên cơn dữ bất thường,
Treo ngược con đen trên lửa đỏ,
Quật mồ thánh đế phi tang xương.
Hận người cộng sản vỗ ngực tự xưng là chủ đất nước, gieo rắc tai họa, Tô Thuỳ Yên đã kêu gọi dân Việt hãy thét lên tiếng nói uất nghẹn cho vơi bớt hờn tủi:
Chú em hãy hát, hát thật lớn
Những điệu vui, bất kể điệu nào
Cho ấm bữa cơm chiều viễn xứ
Cho mái đầu ta chớ cúi sâu.
Ai hét trong lòng ta mỗi lúc
Như người bị bức tử canh khuya
Xé toang từng mảng đời tê điếng
Mà gửi cùng mây, đỏ thảm thê.
Ngoài mối hận cộng sản, nhà thơ còn oán hận cả những tên ngụy trí thức, những tên bồi bút, khiếp nhược bẻ cong ngòi bút để tô hồng chế độ, tiếp tay tuyên truyền cho cộng sản dối trá. Tô Thùy Yên khinh bỉ bọn người phù thịnh đó, và chỉ cười một một cách mỉa mai:
Ta khóc lẻ loi, cười một mình…
Thu hình ẩn náu dưới tâm linh,
Mắt chong kinh hãi đêm hư sử,
Thân lõa lồ đau cháy khổ hình.
Gõ lấy đầu mình như gõ cửa.
Liên hồi kêu cứu giữa đêm khuya.
Đầu ta như chiếc đầu lâu cổ,
Tiếng rỗng không, khô khốc não nề.
Tuy lấy máu viết thành những vần thơ đầy thương hận, nhưng từ bản chất nhân ái và truyền thống bao dung cửa dân tộc, Tô Thùy Yên đã không hằn học chửi rủa kẻ bất nhân, mà chỉ lên tiếng cảnh cáo để chúng tự sám hối và lịch sử phán xét:
Những ai hôm trước từng gây tội
Hãy lắng tâm tha lấy lỗi mình
Tự tại, thời gian chôn chính nó
Đời lên lại mãi tựa bình minh..
Sẽ lo chẳng những cho người sống
Lo cả cho người khuất mặt kia
Quen lạ bạn thù chung giấc ngủ
Chung lời thương tiếc khóc trên bia
Từ lòng nhân ái và truyền thống bao dung, nhà thơ đã nhìn về tương lai, mơ ước một cuộc sống thanh bình trên quê hương sạch bóng thù, với dòng nước mát, với tiếng đàn khuya đầy tình tự dân tộc:
Bao giờ ta trở về dương thế,
Sống đáng vinh danh lại kiếp người,
Để thấy đường đi muôn lối rộng
Dập dìu những chéo áo reo vui?
Quê ta đâu cũng là sông nước,
Phơi phới triều lên bát ngát bờ,
Cuốn tiếng đàn khuya trên bến bắc
Trải tình về lại lạch nguồn xưa.
Nếu Nguyễn Chí Thiện đã mơ một ngày “tã trắng thắng cờ hồng” để nghe tiếng sao diều êm ả, thì Tô Thùy Yên cũng chờ đợi một ngày về vinh quang, lòng dân Việt ngát hương hoa:
Bao giờ, cho đến bao giờ nữa,
Em gánh vui về họp chợ đông,
Lòng ngát như hoa còn kịp buổi,
Áo chưa người giữ để xin buông?
Lòng ta nay vẫn lòng ta trước,
Vẫn chảy về con nước thuở nào.
Sợi tóc mai kia dù có rụng,
Ba sinh còn để nhớ cho nhau
Để kết, xin cám ơn Tô Thùy Yên với những vần thơ nhỏ máu. Nhưng qua những giọt máu oan khiên đó, dân Việt đã cùng với nhà thơ đứng lên, mơ ngày thanh bình, nắm tay nhau dựng lại quê hương.
Nghe này ba tiếng gõ sân khấu.
Màn mở, người tham dự đứng lên…
Thế giới, hãy còn thơ trẻ nhé,
Bắt đầu câu chuyện lớn thần tiên.
NQS, MN va HS xin tạm biệt, hẹn gặp lại quí thính giả trong mục TCYN lần tới.
Ngô Quốc Sĩ

No comments:

Post a Comment