Bao lâu mà Trung Quốc còn dưới sự thống trị của độc tài thì ngày đó quốc gia này chưa xứng đáng là một siêu cường đúng nghĩa như Hoa Kỳ được.
Mời quý thính
giả đài ĐLSN nghe phần Bình Luận của Nguyễn Hưng Quốc với tựa đề: “HẠN
CHẾ CỦA TRUNG QUỐC: QUYỀN LỰC MỀM” sẽ được Nguyên Khải trình bày để kết thúc chương
trình phát thanh DLSN tối hôm nay.
Nguyễn Hưng Quốc
Quyền
lực cứng chủ yếu dựa trên kinh tế và quân sự, quyền lực mềm chủ yếu dựa trên
văn hoá và ngoại giao. Quyền lực cứng nhắm đến việc chinh phục người khác bằng
sức mạnh, sự cưỡng bức và trừng phạt; quyền lực mềm chinh phục người khác bằng
sự thuyết phục và cảm hoá. Quyền lực cứng đánh vào bao tử và sinh mệnh của
người khác nhằm tạo nên những thuộc hạ hoặc chư hầu; quyền lực mềm đánh vào tâm
lý nhằm tạo nên những đồng minh và những người bạn. Quyền lực cứng làm cho
người khác khiếp sợ; quyền lực mềm làm cho người khác cảm mến và quy phục.
Không ai có thể hoài nghi, trong mấy thập niên vừa qua, Trung Quốc đã tạo nên được một thứ quyền lực cứng rất ngoạn mục. Kinh tế họ phát triển rất nhanh, hiện nay đã là một nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới, và theo sự tiên đoán của một số học giả, trong vài thập niên tới, có thể qua mặt Mỹ để trở thành một nền kinh tế lớn nhất thế giới. Cũng trong mấy thập niên vừa qua, Trung Quốc đổ rất nhiều tiền cho quốc phòng. Hiện nay, họ có một đội quân đông nhất trên thế giới với những vũ khí và thiết bị quân sự tuy chất lượng chưa thật cao nhưng số lượng thì thật lớn có thể thách thức bất cứ một quốc gia nào khác, trừ Mỹ. Về cả quân sự lẫn kinh tế, Trung Quốc hiện đang là một cường quốc trong khu vực có lẽ hơn hẳn Nhật Bản và Ấn Độ.
Sở
hữu một thứ quyền lực cứng lớn lao như vậy, Trung Quốc dần dần ngắm nghía đến
việc tạo dựng quyền lực mềm. Từ năm 2007, dưới thời Hồ Cẩm Đào, Trung Quốc bắt
đầu nói đến quyền lực mềm. Nhưng người cổ vũ cho quyền lực mềm mạnh mẽ nhất là
Tập Cận Bình. Năm 2011, khi chuẩn bị lên cầm quyền, Tập Cận Bình tuyên bố một
trong những mục tiêu lớn nhất của Trung Quốc là trở thành một “siêu cường quốc
văn hoá xã hội chủ nghĩa” (socialist cultural superpower); năm 2014, ông nhấn
mạnh lại rõ ràng hơn: “Chúng ta phải gia tăng quyền lực mềm của Trung Quốc, đưa
ra một tự sự thật đẹp về Trung Quốc và gửi những thông điệp hay hơn về Trung
Quốc cho cả thế giới”. Theo sự ước tính của nhiều học giả, số tiền Trung Quốc
bỏ ra cho việc tuyên truyền đối ngoại là khoảng 10 tỉ Mỹ kim mỗi năm, gấp mấy
chục lần ngân sách của Mỹ (khoảng 666 triệu Mỹ kim/năm).
Hai
trong những trung tâm của chiến lược xây dựng quyền lực mềm của Trung Quốc là
gia tăng viện trợ cho các nước và phát triển các Viện Khổng Tử trên khắp thế
giới. Viện trợ Trung Quốc đổ ra nhiều nhất là cho các quốc gia châu Phi và châu
Mỹ La Tinh. Còn Viện Khổng Tử thì được dựng khắp nơi, hiện nay cứ khoảng bốn
ngày thì có một Viện mới ra đời
Nhưng các việc viện trợ và phát triển các Viện Khổng Tử ấy có tác dụng thế nào trong việc củng cố quyền lực mềm của Trung Quốc? Hầu hết các học giả đều cho các thành quả mà Trung Quốc gặt hái được không nhiều. Có. Nhưng không nhiều. Kết quả các cuộc thăm dò dư luận được thực hiện ở Bắc Mỹ, Âu châu, Ấn Độ và Nhật Bản đều cho thấy cách dân chúng nhìn Trung Quốc vẫn đầy tiêu cực. Chỉ ở châu Mỹ La Tinh và châu Phi là dân chúng còn tương đối có thiện cảm với Trung Quốc. Tuy nhiên, ở đây lại có hai yếu tố cần lưu ý: Một là chỉ tương đối thôi; hai là các quốc gia ấy đều nghèo yếu, và đặc biệt, xa xôi quá, đứng về phương diện quân sự, họ không có ảnh hưởng gì trong chiến lược toàn cầu của Trung Quốc.
Tất
cả những điều này có thể được thấy rất rõ từ kinh nghiệm của Việt Nam: Mặc dù
được sự hỗ trợ của chính phủ Việt Nam qua những khẩu hiệu “4 tốt” và “16 chữ
vàng”, dân chúng Việt Nam nói chung vẫn rất ghét Trung Quốc. Cảm giác thù ghét
ấy trầm trọng đến độ Đại tướng Phùng Quang Thanh, Bộ trưởng Bộ quốc phòng, phải
lấy làm “lo lắng”.
Có
thể nói, so với số tiền khổng lồ họ bỏ ra, Trung Quốc đã thất bại trong việc
củng cố quyền lực mềm của họ.
Tại
sao?
Văn
hoá Trung Quốc vốn rất lâu đời và rất rực rỡ, cách ngoại giao của họ cũng khá
khéo léo, nhưng những giá trị chính trị của họ thì quá tồi tệ, có tác dụng
ngược với văn hoá cổ truyền mà họ muốn biểu dương. Hơn nữa, một quyền lực mềm
chỉ được phát triển một cách hiệu quả dựa trên các cá nhân, các tổ chức phi
chính phủ và các xã hội dân sự.
Ở
Trung Quốc thì khác. Tất cả đều qua tay của nhà nước. Mà bàn tay của nhà nước
Trung Quốc lại đầy máu và nước mắt của nhân dân nước họ. Guồng máy tuyên truyền
của Trung Quốc dù được tài trợ nhiều tiền đến mấy cũng không che giấu được các
sự thật ấy. Thực tế độc tài và chà đạp nhân quyền của Trung Quốc khiến các cuộc
vận động tuyên truyền của họ tan thành mây khói. Hình ảnh Olympic ở Bắc Kinh
năm 2008 cũng như hình ảnh Thượng Hải Expo năm 2009 bị lu mờ ngay tức khắc
trước việc chính phủ bắt giam nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba và sau đó,
Ngải Vị Vị. Trên thế giới ngày nay, nhắc đến Trung Quốc, người ta nhớ ngay đến
vụ đàn áp thanh niên sinh viên ở Thiên An Môn cũng như cuộc xâm lược và sau đó,
trấn áp người dân Tây Tạng..
Với
sự thất bại trong việc xây dựng quyền lực mềm, Trung Quốc hiện nay là một cường
quốc không có đồng minh, hoặc nếu có, cũng rất đỗi hoạ hoằn. Riêng ở châu Á,
ngoài Bắc Triều Tiên, hầu như họ chỉ mới mua chuộc được Campuchia.
Một
cường quốc như thế không thể nói được là mạnh.
Để
trở thành một siêu cường, hay chỉ để có thế giá trên trường quốc tế, một quốc
gia cần phải có song song hai thứ quyền lực: quyền lực cứng (hard power) và
quyền lực mềm (soft power).
No comments:
Post a Comment