Kính thưa quý thính giả,
Gần 200 năm trước, VN có một người võ nghệ tuyệt luân với tinh thần hào hiệp, được dân chúng thương mến. Khi ông nổi dậy chống triều đình, hàng trăm ngàn người dân miền Nam đã tham gia cuộc khởi nghĩa do ông lãnh đạo.
Trong
chuyên mục “Danh nhân nước Việt” tuần này, chúng tôi xin gửi đến quý thính giả
bài “Hổ tướng Lê
Văn Khôi” của
Việt Thái qua giọng đọc của Minh Nguyệt để chấm dứt chương trình phát thanh tối hôm nay
Ca quản lâu đài vân công khứ,
Duy du Tiên Tháp lão càn khôn.
Đó là 2 câu thơ của Hổ tướng Lê Văn Khôi, khi ông ngậm ngùi trước cảnh rêu phong hoang tàn của Tháp Cảnh Tiên, kinh đô Đồ Bàn của Chiêm Thành.
Lê Văn Khôi tên thật là Nguyễn Hữu Khôi, quê ở tỉnh Cao Bằng, do khởi binh nên bị quân triều đình đuổi đánh, chạy vào Thanh Hóa, gặp Kinh Lược sứ Lê Văn Duyệt liền xin đầu hàng. Lê Văn Duyệt nhận làm con nuôi, đổi họ và chữ lót thành Lê Văn Khôi, đưa về Gia Định cho giữ chức Phó Vệ Úy.
Khi Bạch Xuân Nguyên phụng mật chỉ của vua, trị tội các thuộc hạ của Lê Văn Duyệt, Lê Văn Khôi bị bắt giam. Trong trại giam, Lê Văn Khôi thuyết phục một số tù nhân khởi nghĩa chống triều đình thời vua Minh Mạng.
Nhờ Lê Văn Khôi kết nạp được binh lính bên ngoài, nên đêm 5/7/1833, ông cùng 27 tù nhân đào thoát và đột nhập vào dinh giết cả nhà Bạch Xuân Nguyên, cùng Nguyễn Trương Hiệu, người trực tiếp trong vụ án buộc tội Tả quân Lê Văn Duyệt.
Quân của Lê Văn Khôi chiếm được thành Bát Quái, tổ chức lễ tưởng niệm tại mộ Tả quân Lê Văn Duyệt. Tại đây, Lê Văn Khôi tuyên bố bất phục tùng triều đình và ủng hộ hoàng tử Cảnh lên ngôi. Sau đó quân của Lê Văn Khôi tấn công, hạ sát tân Tổng đốc Nguyễn Văn Quế, người chịu trách nhiệm dựng lại quyền lực của triều đình tại vùng Gia Định. Nhiều quan lại do triều đình bổ nhiệm đều bị giết chết, một số thoát được nhờ chạy ra khỏi thành Gia Định.
Cuộc nổi dậy bất ngờ đã nhanh chóng lan khắp các tỉnh đồng bằng miền Nam, và chỉ trong 3 ngày, 6 tỉnh đã nằm trong tay quân nổi dậy.
Lê Văn Khôi đóng đô tại thành Phiên An, dưới trướng có nhiều quan tướng của triều đình đầu hàng. Ông tự xưng là Đại Nguyên Soái, giao cho Thái Công Triều, Lê Đắc Lực chỉ huy Trung quân. Các tướng Nguyễn Văn Đà, Nguyễn Văn Thông thống lãnh Tiền quân. Dương Văn Nhã, Hoàng Nghĩa Thơ lãnh ấn Tả quân. Võ Vĩnh Tiền, Võ Vĩnh Tải nắm Hữu quân. Võ Vĩnh Lộc, Nguyễn Văn Bột nhận Hậu quân. Lưu Tín, Trần Văn Tha chỉ huy Thủy quân. Nguyễn Văn Tâm, Nguyễn Văn Chân, Quách Ngọc Chấn lo về Tượng quân.
-Tháng 6 âm lịch năm 1833, quân của Lê Văn Khôi đánh chiếm Biên Hòa. Các quan nhà Nguyễn như: Tuần phủ Võ Quýnh, Án sát Lê Văn Trác, Lãnh binh Hồ Kim Truyền đều bỏ chạy.
Vua Minh Mạng ra lệnh cho Tổng đốc Long Tường là Lê Phúc Bảo, Tổng đốc An Hà là Lê Đại Cương đến Phiên An phối hợp đánh Lê Văn Khôi. Nhưng chưa kịp điều quân, thì quân nổi dậy dưới sự chỉ huy của Thái Công Triều đánh chiếm Định Tường, khiến cho 2 Tổng đốc Lê Phúc Bảo và Lê Đại Cương đều bị cách chức.
Thái Công Triều mang quân từ Định Tường tiến chiếm Vĩnh Long, An Giang, Hà Tiên và cho quân trấn giữ các quận huyện và đặt quan chức cai trị.
-Năm 1833, Lê Văn Khôi tiếp tục tấn công Biên Hòa và chiếm được thành, giết tướng nhà Nguyễn là Tôn Thất Gia. Cùng lúc, anh vợ Lê Văn Khôi là Nồng Văn Vân làm Tri châu Bảo Lạc thuộc Tuyên Quang cũng nổi dậy, tự xưng là Thiết chế Thượng tướng quân.
Vua Minh Mạng liền cử Tống Phúc Lương, Nguyễn Xuân, Phan Văn Thúy, Trương Minh Giảng và Trần Văn Năng đem bộ binh, thủy binh và tượng binh tiến đánh Lê Văn Khôi.
-Năm 1834, quân triều đình bao vây thành Bát Quái, Lê Văn Khôi bị bệnh và qua đời trong thành Phiên An khi thành đang bị bao vây. Mặc dù tướng Lê Văn Khôi đã mất, quân nổi dậy vẫn giữ được thành cho đến ngày 8/9/1835. Cuộc khởi nghĩa chỉ kéo dài 2 năm, từ năm 1833 đến năm 1835.
Sau chiếm thành, quân triều đình chém đầu 1831 người trong thành Phiên An, chôn chung một huyệt, nơi này gọi là Mả Biền Tru.
* * *
Văn hóa nước Tàu thường nhắc đến huyền thoại "Võ Tòng đả hổ", ca tụng Võ Tòng là một dũng sĩ, mặc dù vẫn kết án nghĩa quân Lương Sơn Bạc dưới thời nhà Tống là phản tặc. Thế nhưng, sự việc Lê Văn Khôi dũng mãnh đến độ "tay không đánh chết cọp" là điều có thật, chứ không phải là huyền thoại như Võ Tòng, thậm chí sự kiện này còn được chính sử của triều Nguyễn ghi chép đầy đủ.
Dĩ nhiên, nhà Nguyễn luôn mạt sát Lê Văn Khôi là phản động, mà quên rằng chính vua Minh Mạng đã đẩy ông vào con đường làm phản, chỉ vì muốn trả thù Tả quân Lê Văn Duyệt ủng hộ hoàng tử Cảnh lên thừa kế ngai vàng.
Điều đáng nói là, một triều đình bại hoại nhẫn tâm hạ sát các công thần, thì cuộc khởi nghĩa của Hổ tướng Lê Văn Khôi có gì là sai trái? Do không thành công, nên bị gọi là "phản tặc".
Sử sách ghi nhận, khi chế độ suy đồi, đều có những anh hùng hào kiệt giương cờ khởi nghĩa với khát vọng diệt trừ "hôn quân và tham quan", để mang lại hạnh phúc cho toàn dân, vì không có thiên đường nào mọc lên từ những bất công và sợ hãi. Vì thế, sử Việt cần phải trả lại sự công bằng cho Lê Văn Khôi và dân quân miền Nam, những người đã can đảm vùng lên chống lại sự bất công của chế độ. Và Việt Nam hiện rất cần có nhiều dũng tướng như Lê Văn Khôi xuất hiện, để "thay đổi triều đại", cứu đồng bào thoát khỏi sự cai trị bạo tàn của tập đoàn lãnh đạo do Tàu Cộng bổ nhiệm!
No comments:
Post a Comment